Sắp đến ngày 8/3, trong niềm vui hân hoan của thiếu phụ trên toàn cầm cố giới, nơi đâu đó trên mảnh đất nền Việt Nam, có những người con viết trung tâm thư dành tặng kèm mẹ. Các bạn sẽ nghẹn ngào khi phát âm những bài văn tuyệt viết về ngày 8/3 này đấy! cùng holywar.vn vẫn tổng vừa lòng trong bài viết sau, mời chúng ta cùng đọc nhé!

gày 8 mon 3 nữa lại về – ngày Quốc tế đàn bà – là ngày để tôn vinh vẻ đẹp của người thiếu nữ Việt phái nam và cũng là dịp để họ bày tỏ lòng hàm ân và tình thương thương dành cho các bà, các mẹ, những chị, các cô… Hòa phổ biến trong không khí vui mừng của sự kiện hôm nay, em xin thay mặt tất cả chúng ta học sinh kính chúc cô giáo có một ngày ngập tràn niềm vui và hạnh phúc. Chúc các bạn nữ sinh lớp 9 gồm một ngày 8/3 thiệt ý nghĩa.

Bạn đang xem: Văn mẫu 8/3

Vâng! mỗi khi nhắc mang lại hình ảnh người thanh nữ Việt Nam, chắc hẳn người đầu tiên chúng ta nghĩ tức thì đến đó là mẹ. Tôi cũng vậy, đối với tôi, bà mẹ là người thiếu nữ tuyệt vời nhất. Còn với chúng ta thì sao? Để biết được tiếp sau đây xin mời quý khách đại biểu, quý thầy cô và chúng ta lắng nghe trung tâm tình của một fan con so với mẹ nhân ngày 8/3, bức thư tất cả nội dung như sau:

“Gửi đến người mẹ muôn vàn mến yêu của con!

Chắc chắc rằng khi nhấn dược lá thư này, mẹ sẽ không còn tránh khỏi bất thần và xúc động. Một đứa đàn bà xa nhà vẫn bao xưa nay vì bé bận quá trình học tập buộc phải không liên lạc liên tục với mẹ được. Mẹ, quãng thời gian đó là quãng thời hạn vô cùng nặng nề khăn so với con. Bé lạc lõng khi đều lúc cô đơn, không tồn tại mẹ sinh sống bên ấp ủ chăm sóc. Con hối tiếc khi tòa nhà thiếu vắng đi giọng nói, tiếng mỉm cười ngân vang của mẹ. Nhiều khi đôi chân nhỏ như mong dừng bước. Nhưng bà mẹ biết không? Chính người mẹ là nguồn hễ lực nhằm tiếp thêm cho con sức khỏe để nhỏ bước tiếp. Chị em ơi, đọc cho đây chị em đã thấy ấm lòng rộng chưa? bây giờ là ngày 8/3, vị ở xa nên con cấp thiết ở cạnh bên mẹ để tặng kèm những món quà cho mẹ. Một cành hồng thắm hay hầu như nụ hôn nhưng con đã có lần trao…Con chỉ biết chúc mẹ có một ngày 8/3 niềm vui và niềm hạnh phúc bên tía và em trai. Chúc mẹ có thật nhiều sức mạnh để luôn luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho bé và gia đình. Thôi, nhỏ dừng bút ở đây nhé. Yêu với thương bà bầu nhiều lắm!

Ký tên

Con gái mếm mộ của mẹ”


*
Bài văn xuất xắc viết về ngày 8/3 (số 8)


Bài văn hay viết về ngày 8/3 (số 7)


Mẹ ơi! con trở về với chị em đây. Nhỏ đây nè mẹ. Nhỏ hét trong điện thoại của anh một biện pháp mừng rỡ. Lòng bé vui lắm. Một xúc cảm vui lâng lâng, vui vì thoả mãn cơn khát lưu giữ thương.

Con trở về thành phố đang ngủ giấc ngủ đêm khuya. Sương mỏng manh giăng vai nhỏ lạnh. Ga hàng không lạnh lẽo lẽo bước chân đêm. Mà lại lòng con nóng mẹ a. Con về với chị em để nghe tối nói yêu thương mẹ, nghe gió nói chuyện nói câu yêu thương thương. Phần đông đứa cháu ngơ ngác nhìn mảnh đất xa lạ. Lần thứ nhất chúng nghe tiếng nói của một dân tộc du dương như hát. Các chiếc ôm thiệt chặt. Các cái hôn dễ thương. Ai cũng ôm hầu hết đứa trẻ em vào lòng. Nó cũng nói sản phẩm công nghệ tiếng ấy tuy nhiên âm diệu lạc lõng chơi vơi.

Mẹ ơi! nhỏ trở về với bà mẹ đây. Con đây nè mẹ. Nhỏ hét trong điện thoại cảm ứng của anh một bí quyết mừng rỡ. Lòng nhỏ vui lắm. Một cảm giác vui lâng lâng, vui vì thoả mãn cơn khát nhớ thương.

Trong căn nhà cũ bà bầu ngồi đợi con dù trời khuya. Mái tóc bạc bẽo thấp thoáng bên dưới ánh đèn. Bà bầu nheo đôi mắt nhìn đứa con đã trở về. Mẹ ôm lấy đứa con ruột giết thịt xa cách lâu nay nay. Người mẹ vuốt ve đứa cháu mà vào ấy có một trong những phần tư là tiết của mẹ. đầy đủ đứa con cháu tay lag ra ngỡ ngàng vào tình thương mến nhưng xa lạ. Nhỏ vẫn nhìn thấy bà bầu qua screen webcam. Mẹ vẫn thấy nhỏ cười. Người mẹ vẫn thủ thỉ cùng nhỏ nhưng sao vượt xa. Nhỏ không thấy hơi ấm mẹ. Con không nghe mùi bồ kết chanh trên tóc mẹ. Nhỏ không thấy mái tóc mẹ còn các hay không. Con muốn dựa vào vai bà mẹ nhưng sao không được. Nhỏ phải về bên mẹ. Mái tóc bà mẹ không bạc đãi nhiều như bé đã chú ý trong máy. Nhưng lưng mẹ còng những hơn, tai mẹ dường như nghễnh ngãng hơn. Da bà bầu đồi mồi hơn, trong khi xanh hơn...

Cất cách quay trở về

Để bữa tối ấm áp bên bà mẹ hiền

Để tối đông lùi xa

Khi bước đi bên hiên nhà

( Bức Tường)

Ai cũng có thể có nơi vùng để về. Ai ai cũng có một quê hương tuyệt vời nhất để yêu mến nhớ. Ai ai cũng có vòng tay ấm cúng của phụ thân mẹ. Cách về đến bên hiên bên nơi phụ thân vẫn hay ngồi nhìn gần như đứa chân cao như chân sếu nhảy múa vào sân. Chúng nhỏ như bầy chim non cứ ríu rít, cứ ca hát, cứ nghịch vui và lẫn ôm đồm nhau. Ngôi nhà nhỏ của chúng mình có khoảng sân be nhỏ bé giờ vẫn thế. Khoảng tầm sân xưa ba nhà thông nhau cho gần nhì mươi đứa trẻ em chạy qua chạy lại. Khoảng sân thân thương đang đi vào ký ức tuổi thơ của từng ấy đứa trẻ. Rồi phệ lên chúng cất cánh xa tít tìm hạnh phúc mới. Gồm dăm người ra đi như con. Phần nhiều đứa trẻ thành đạt vẫn trở về khung trời xưa nhằm thương nhớ trong tim được đong đầy. Ngồi địa điểm mái hiên xưa nhớ hầu như trò đậm chất cá tính của con nít mà tưởng mình còn nhỏ xíu con. Vẫn thấy cha ngồi đó khâu lại loại cập cũ của nhỏ bị xứt chỉ. Vẫn thấy thân phụ ngồi đó bẻ cho nhỏ chiếc mắc áo vì bé đã lớn, áo vẫn rộng buộc phải chiếc áo cần hay tuột rơi xuống đất. Sau mấy mươi năm nhỏ vẫn giữ loại móc áo áo quan trọng ấy không có bất kì ai có được. Trước kia khi giang sơn khó khăn, mái ấm gia đình mình ngô khoai vẫn thiếu thức ăn. Các bước không tất cả nên fan ngồi ko và yêu cầu vẫn không giảm. Tía ngồi làm các chiếc móc áo mang lại con. Khỏang sân chia thành ba cho bố nhà khác nhau. Sảnh còn và ký kết ức chông chênh gồm vết buồn.

Dưới mái hiên này phần nhiều viên kẹo ngọt được chia nhau. Phần đông lúc lén bà bầu đi cài đặt bánh dẫu vậy dấu sau lưng mang lại vì không muốn chia cho số đông người. Dòng bánh tráng dấu đâu mang đến được bị đàn em đập vỡ lẽ và cùng cả nhà xúm lại nhặt. Thằng anh đứng như trời chồng. Hôm sau sở hữu khúc mía vừa bắt đầu dóc xong. Hại em ăn. Anh le lưỡi liếm, đồng chí em cũng đơ phăng lấy mang ra thùng nước rửa rồi ăn ngon lành. Một hôm có trái lê ki ma hay gọi là trái trứng gà bọn chúng dụ anh ăn. Đang cảm nhận ngọt lạt bọn chúng đẩy thằng anh đến bên chiếc gương với anh nhe răng ra. Chúng cùng cả nhà cười. Mỉm cười nghiêng ngả. Chị em thấy vậy cũng quan sát xem. Ô! đồ vật gi đây. Sau chị em nhớ ra trái lê ki ma fan ta cho...

Trong ngôi nhà nhỏ ấy vẫn là bữa cơm trắng dọn trên loại mâm 1-1 sơ. Phần đa đứa cháu nhìn bữa ăn ngộ nghĩnh, đầy đủ món ăn uống lạ lẫm. Từng bước một chúng ăn được món này món kia và sung sướng la lên: " ngon". Vẫn cách ăn uống như bao năm xưa. Thời trước những bữa ăn thiếu vắng và năng lượng điện khi tất cả khi không. Cụp điện bé con nhanh tay gắp hầu hết miếng thức lấn vào chén. Khi tất cả điện người mẹ nhìn các chiếc dĩa trống trơn. Anh quan sát sang em. Bà mẹ nhìn sang trọng con. Cha thủng trực tiếp nói:

- Con ăn uống cũng vừa mồm thì thôi chứ mặn làm sao nó ăn uống được.

Mẹ còn chưa kịp phản ứng. đứa con vội gắp miếng thịt còn còn lại trên dĩa cho vô miệng nói:

- Miếng nào con cũng vừa miệng hết. Miếng to ra thêm con cũng vừa mồm con.

Ba chỉ cười vày mắc bẫy lũ con háu ăn. Thằng anh lườm ánh mắt con em. Con em đanh đá thò đũa bới đĩa cơm thằng anh rơi ra từng miếng thịt to. Các bạn cùng cười. Ngày nhỏ đang bự nhưng ngày nào thì cũng đói khiến cho những đứa trẻ ngày xưa tham ăn.

Xem thêm: Sống Phải Có Mục Tiêu - Nghị Luận Về Mục Đích Sống (8 Mẫu)

Từ bao năm lênh đênh

Những dấu vết những vết bụi đường

Tuổi thơ đang vụt trôi thủa ngày nào

Trời gian xa thật xa

( Trở về-Nguyễn Dân)

Nhìn bữa cơm không thiếu thốn mắt thoải mái và tự nhiên cay. Cay do nhớ đông đảo điều ngày xưa mình tai quái, cay bởi vì kỷ niệm sinh đông không đơn vị ai có. Cay vì phụ vương đã ra đi. Cay vì mình không còn nhỏ nhắn như ngày xưa. Cay vì chưng mấy đứa cháu nhỏ tuổi vẫn vui đùa trong ngôi nhà nhỏ như mình dịp còn bé. Các đêm chỉ với hai bà bầu con ngồi bên nhau. Con ngồi ôm bà mẹ và dựa nguồn vào vai mẹ. Nhỏ nghe nhịp đập của tim như ngày xưa con vào mẹ. Bé không nói gì chỉ ngồi dưa vào mẹ. Nhỏ ấp bàn tay sảnh sùi của mẹ trong bàn tay con. Bàn tay yêu ông xã và yêu quý con. Bàn tay này còn có bao nhiêu ngày cực nhọc chăm cho con từng chút một từ lúc con bắt đầu lọt lòng cho đến lúc con chắc chắn thành danh với lập tổ nóng riêng. Bàn tay đã có lần giật gấu vá vai cho gia đình có miếng cơm ngon, tất cả tấm áo tinh tươm đến trường, tất cả bút sách thơm thơm. Mẹ không chỉ là lo mang lại hai đứa mà mang đến bảy đứa. Bảy đứa chân cao lỏng ngỏng như sếu. Nghịch phá cùng học hành. Tất cả đã thành danh. Chị em thấy bầy con về mà chị em vui. Mỗi đứa có một tánh riêng rẽ chẳng đứa nào kiểu như đứa nào. Tuy thế điểm xuất sắc vẫn vẫn chăm học cùng thương yêu cha mẹ và thương lẫn nhau. Đứa khá giả, đứa thiếu thốn đủ đường mẹ hiểu cùng lo từng đứa một. Lo cho bé và cả con cháu nữa.

Vốn sinh sống ta mang lại nhà

Gặp nhau vào thân thương

Thân thương các lời chào

Cùng chia nhau nụ cười phút chạm chán lại

( Trở về-Nguyễn Dân)

Mẹ muốn chạm chán con với cháu. Mẹ muốn nắm bàn tay chúng. Bà mẹ muốn trò chuyện cùng bọn chúng dù câu được, câu không. Bà bầu hỏi chúng:

- Con ăn uống cơm chưa?

Chúng trả lời:

- Con nạp năng lượng cơm xong.

Mẹ cười ồ lên và ôm chúng nó vào lòng. Và về tối nào chúng cũng sang chống bà và thì thầm cùng bà những câu chuyện nhỏ. Chúng sờ mắt, sờ mũi rồi ôm hôn bà. Bọn chúng hỏi:

- Tóc bà lâu năm quá.

- Ừ! tóc bà lâu năm nhất nhà.

Chúng không thấy ai tóc lâu năm như bà. Bàn tay bọn chúng cũng nhỏ nhắn như tay con thời trước hay nghịch tóc mẹ mọi khi mẹ chải tóc. Cứ vị trí này luồn sang bên đó mái tóc mẹ. Hai đứa thuộc cười và đôi khi làm đứt tóc mẹ. Tuy nhiên hai đứa vẫn thích quan sát nhau qua làn tóc mẹ. Trước kia tóc chị em chỉ vài ba sợi bạc bây giờ tóc người mẹ bạc trắng như bông. Tóc người mẹ càng trắng bà bầu càng nghĩ về ngày gần con cháu càng ngắn. Mẹ mong muốn con về nhằm một lần ngồi cùng con cùng con cháu và sau như thế nào cũng được. Mẹ hy vọng gởi cho bé chút đáng nhớ cuối. Mẹ ao ước cho con cháu biết một chút ít về nước ngoài nó sinh sống vùng khu đất thật xa nào đó. Hiện giờ nó đã chạm tay vào ngoại một vùng yêu dấu của mẹ. Chúng vui mắt cùng ngoại cùng mẹ. Bọn chúng mang số đông kỷ niệm đến đầu trời cuối đất. Các cái bong bóng cất cánh cháu ôm và bọn chúng vụt bay lên rất cao và bố bà cháu cùng cười.

Mẹ chuẩn bị cho chuyến hành trình xa của mẹ. Nhưng người nào cũng nói: " bà mẹ vẫn khỏe". Tuy nhiên mọi fan đều ngầm phát âm nhau: Mẹ chậm rì rì hơn nhiều, tai mẹ lãng hơn, mẹ quên các thứ...quên cùng quên.... Mẹ không thích đó là sự việc thật với con có muốn quay khía cạnh đi coi chuyện ấy chỉ độc nhất vô nhị thời. Mẹ vẫn là mẹ của ngày xưa. Bà mẹ chưa hề vắt đổi.

Con vui lắm mẹ ạ. Khoảng thời gian ngắn này của riêng người mẹ con mình. Nhỏ không hỏi nhưng lại biết mẹ nhớ cô út ít này nhiều lắm. Bà bầu yêu rộng tất cả. Mọi ngày con và mẹ nhọc mặt bến chợ vẫn qua chỉ từ trong ký kết ức. Chị em vẫn nằm mộng đi bán bên chợ. Cha vẫn hặm hụi dọn sản phẩm phụ mẹ trước lúc đi làm. Mọi ngày vất vả đã qua đi. Tuy thế kỷ niệm vẫn đong đầy trong mẹ trong nhỏ và tất cả mọi người trong gia đình này. Kỷ niệm của bà mẹ và mái ấm gia đình không là chuyến du ngoạn chơi sinh hoạt Vũng Tàu tuyệt Nha Trang, tốt là khu dã ngoại công viên mà gần như ngày bên nhau làm nạp năng lượng và học hành. Phân tách vui từ mẫu gặt hái chút đỉnh từ thúng gạo, gánh rau...Chiều về khuôn mặt rạng ngời sau một ngày vất vả và thuộc cười đùa mặt mâm cơm trắng nóng. đáng nhớ đã gắn kết tình yêu mến của gia đình lại ngay sát nhau. Ngồi lại cùng nhau kể lại phần nhiều món ăn uống đường phố mà bà mẹ đã qua. đều mùi vị ngon thơm lành lạnh lẽo của chú buôn bán kem cạnh trường Thủ Đức mà hiện nay là trung học càng nhiều Nguyễn Hữu Huân. Thỉnh thoảng bà mẹ cho tiền bé vẫn tuyệt ăn. Bây giờ chắc già lăm và không thể đi bán. Ngày có chút xíu tiền xuống căn tin ăn uống ly đậu đỏ bánh lọt. Đậu đun nấu nhừ ơi là nhừ, còn bánh lọt sao mà lại ngon vô cùng...

Mẹ ôm chặt con vào lòng như ngày nhỏ còn bé. Nhỏ lớn lên với vòng tay chị em ngắn lại. Mẹ ý muốn một lần ôm bé vào tay như hôm nay là bé mãn nguyện vớ cả. Một lần nhìn thấy con. Một đợt nghe con nói yêu thương. Chị em cứ ngồi đó nhằm yêu thương dưng lên. Chỉ mình nhỏ ở xa, chỉ mình bé không hưởng trọn được hơi nóng của mẹ. Mẹ không gặp mặt con sản phẩm ngày. Bà bầu không thủ thỉ câu chuyện vui buồn. Bà bầu không thấy bé lúc khỏe, thời điểm yếu...Mẹ chăm bé lúc nhỏ vượt cạn. đông đảo lúc bi ai con mong mỏi chạy cấp tốc về mẹ.

Những mếm mộ ngày càng dơ lên chẳng mòn đi bao giờ. Thương yêu như tuy vậy biển cứ rầm rì mãi mãi trong trái tim mẹ tim con. Yêu thương mang đến đi không đòi lại bao giờ.