“Tình cảnh của họ trên Trái Đất này thật lạ. Mọi người tạm xuất hiện ở phía trên không trường đoản cú nguyện cơ mà cũng chẳng được mời, chẳng biết bởi sao và cố kỉnh nào . Bọn họ chỉ thấy từ cuộc sống đời thường mỗi ngày, rằng họ sống tại chỗ này vì fan khác - vày những ai mà họ yêu cùng vì nhiều người khác bao gồm số phận yêu cầu gắn bó với chúng ta”

Khi ban đầu tăng tiếng thiền và những biến khiếp chú, tôi ban đầu cảm nhận được rõ rệt phần đa chuyển biến trong tim trí. Mọi lời dạy thốt nhiên đến cùng với tôi bằng câu hỏi tự bản thân nghe thấy, cảm giác hoặc bình thường hơn là thông qua các tập phim tôi được thôi thúc xem đi dạo gần đây. Các bạn đừng hoảng sợ vì tưởng tôi bị điên, do chuyện trực giác nhạy bén nhảu và năng lực “nghe” trong vô cùng thức của mình nhé. It’s okay. Tôi phát hiện nay được tài năng này kiên cố được khoảng tầm 4 năm hoặc hơn, nếu có dịp, tôi đã kể cho chúng ta nghe về việc kiện ngày tôi bước đầu biết mình có tác dụng cảm nhận được năng lượng và cội gác mái ấm gia đình tâm linh của mình. Trong khuôn khổ bài viết, chúng ta sẽ chỉ nói đến thông điệp nhưng tôi muốn truyền tải trải qua 2 tập phim mà tôi được dẫn dắt xem để tăng lên luận cứ cho các vấn đề của tôi về tình cảm (theo nghĩa rộng)

---

It’s okay, that’s love - Okey mà, tình thân nó vậy đó

(Hay nói một cách khác là: Chỉ có thể là yêu).Bạn vẫn xem: Những bài xích hát vào phim its ok its love

Bộ phim đặt sự việc về tình thương nam đàn bà trong xã hội với đều tuyến nhân vật và tình huống lạ đời một cách kì lạ và được xây cất trên gai dây liên kết giữa các bác sĩ tâm lý - người bị bệnh - gia đình bệnh nhân với xã hội, nhằm từ đó, nói nhiều hơn về tình yêu thân con bạn với con người trong cõi nhân sinh. It’s okay, that’s love đã chứng minh giá trị ngôn từ của bộ phim truyện có sự tác động mạnh khỏe đến công chúng và góp tiếng nói đến cộng đồng bệnh nhân mắc các chứng bệnh tư tưởng thông qua rating, giải thưởng và sự thừa nhận của fan ái mộ trên toàn nhân loại thời điểm bấy giờ. Một khúc khải hoàn nhẹ nhàng, thâm thúy và đúng trọng tâm.

Bạn đang xem: Những bài hát trong phim its ok its love

---

It"s okay, that"s love phê phán nguyên tắc gây tương đối nhiều trở ngại đến sự kết nối tâm hồn thân người với người đó chính là nguyên tắc đồng nhất. Ta cho là họ đề xuất giống ta, và ta hoặc ít nhất cũng yêu cầu giống họ. Con fan hay gặp khó khăn trong việc gật đầu người khác, biệt lập với chủ yếu mình. Nên họ cho rằng chúng ta sai, dễ dàng và đơn giản vì chúng ta khác biệt. Vết hiệu nhận thấy rõ nét bốn tưởng này thường thể hiện qua hầu như lời phán xét. Ví dụ: Cô ta thiệt xấu, anh ấy thật ích kỷ, bà ta là kẻ hay soi mói,....Bây giờ đồng hồ nếu bọn họ nhìn thật kỹ những tính từ: xấu - ích kỷ - soi mói, bạn dạng thân từng từ này cũng mang trong bản thân nghĩa phản nghịch đề (cho cái bao gồm đề ta vẫn đề cập) là đẹp nhất - rộng lượng - không soi mói.

Chúng ta chỉ gật đầu những lời phán xét và nhận định rằng “chính đề” bạn dạng thân nêu ra là chân lý, là đúng đắn. Đáng ai oán thay, khi nhận thức của con bạn chỉ biết được hiện tượng bề ngoài mà không thâm nhập vào bản chất đích thực của việc vật tương tự như không thể phán xét được gì về sự việc tự tồn tại của nó. Đạo Phật còn được gọi đó là vướng vào tầm nhìn vô tướng. Sẽ bổ ích hơn giả dụ ta dùng sự dễ dàng trong lập luận bao gồm đề-phản đề này, nâng nó lên thành bốn duy tổng quan hóa hình hài để không trở nên mắc kẹt vào nhấn thức lên bản chất của một sự việc, nhằm PHÁN XÉT, hoặc CHỈ TRÍCH. Tại sao cô ấy xấu, vậy đẹp mắt sẽ như thế nào, tiêu chuẩn nào nhằm cô ấy được coi là một người thiếu nữ đẹp. Nếu đẹp trong mắt ta, liệu trong đôi mắt cô ấy với những người yêu thương có còn đẹp nhất không? Đại khái, câu hỏi ta buộc phải tự hỏi mình và tự vấn đáp như vậy.

---

Bệnh nhân nam trước tiên mở ra chuỗi hội thoại kéo dài về việc “kinh tởm” làm thế nào khi một cậu bé bỏng vị thành niên cả ngày nhìn vào đa số người thiếu phụ khác với vẽ về phần tử sinh dục của mình một bí quyết thật lớn. Các bác sĩ gần như “sợ hãi” và xem người bệnh này là một mối nguy nan tiềm tàng. Tranh của cậu “Người bao gồm đầu và thủ công rất nhỏ, nhưng bộ phận sinh dục lại phệ một cách bất thường”. Ở bệnh viện tiếp nhận bệnh nhân trung ương lý, vẫn đầy rẫy gần như sự phán xét và thậm chí, nữ bác bỏ sĩ bao gồm cũng chỉ tìm kiếm được cho mình “ánh sáng hội chẩn” ca căn bệnh này thông qua một nhà văn rằng “Có gì phi lý đâu”


*

Tiếp đó, câu chuyện của một người đàn bà chịu tổn thương tâm lý vì xu thế BDSM trong quan hệ tình dục với chồng, cũng được phân tích là lỗi từ bỏ đâu, người ông chồng hay chủ yếu cô mới là người bị bệnh. Qua buổi trò chuyện, bộ phim truyện cũng chỉ dẫn thông điệp nhẹ nhàng rằng: xu hướng đó miễn được sự đồng thuận của đối phương, thì không tồn tại gì cả lầm lỗi cả, bất kể địa điểm quan hệ hoặc có thực hiện “công cụ” tốt không? nếu như xảy ra điều kiện bắt ép xuất phát điểm từ 1 chiều, thì fan còn lại chắc chắn sẽ là kẻ biến thái.

Đây chỉ với hai trong những câu chuyện vai trung phong lý nhỏ tuổi trong 3 tập đầu, đủ sức tấn công bại bất kỳ tâm hồn cứng ngắc nào cần dập máy vi tính và đóng góp ngay “cửa sổ” phim vẫn trình chiếu, còn nếu như không đủ mở lòng và thấu cảm.

Bên cạnh đó, phim còn nhấn mạnh vấn đề quan điểm: chúng ta ai ai cũng đều là nhỏ người. Mà con bạn thì không người nào là hoàn hảo. Đặc biệt là những người dân mắc mọi chứng dịch về trung khu lý. Mỗi người luôn luôn có những góc khuất không thể tỏ bày, các “chôn giấu” lặng lẽ theo ta từ bỏ tuổi thơ cho tới khi lớn lên, từ từ hình thành hành vi với tính bí quyết của mỗi NGƯỜI. Ta nào có biết ứng xử cân xứng nếu không va chạm hoặc vấp ngã. Tìm hiểu ra, tôi mới tự dưng biết 80% số lượng dân sinh trên thay giới từng ngày đều trải qua những bệnh bệnh tư tưởng từ nặng mang đến nhẹ và bộ phim truyền hình ra đời, đã xuất nhan sắc dựng lên bối cảnh mà toàn bộ các nhân đồ vật xuất hiện đều phải sở hữu những những điểm thiếu minh bạch hay bệnh dịch trạng về tư tưởng như để bọn họ tìm thấy đâu đó phiên bản thân mình cũng đã từng không hoàn hảo và tuyệt vời nhất như vậy.

“Có fan sống mang lại gần 40 tuổi vẫn chỉ nên "đứa trẻ đầu bạc", sợi góc mang đến đáng sợ nhưng lại lại mang trọng tâm tính của cậu ranh mãnh bị xôn xao hành vi, mãi chưa chịu đựng trưởng thành.

Có tín đồ mới 16 tuổi đã đóng cửa cõi lòng mình, mập lên vẻ ngoài tuyệt đối hoàn hảo nhưng sâu bên phía trong nứt toác với phần lớn dằn vặt từ trách và túng thiếu mật.

Có tín đồ ích kỷ bởi bị tổn thương, nhưng rồi cũng đem sự tổn hại làm lý do mà ích kỷ.

Có người tưởng như yếu đuối cần che chở, lúc cần thiết lại rất kiên cường.

Có bạn ngoại tình vày không toại ý trong tình yêu.

Có bạn chưa bao giờ hết yêu nhưng mà lại ko thể bên nhau chung bước.

Có người lựa lựa chọn đầu hàng số phận, có tín đồ lại cố hết sức để quá qua khó khăn.”


*

*

Từng là 1 trong bệnh nhân của hội chứng bệnh tư tưởng thời đại: náo loạn lo âu/Rối loàn hoảng sợ, tôi đã trở nên coi hay là người yếu ớt khi ngồi trên công ty mà khóc huhu như thể bị ai đuổi đánh. Kì lắm, tôi đâu vẫn muốn mình như vậy. Bởi thế nên nó mới gọi là Rối loạn. Tim đập thì nhanh đến mức muốn bắn thoát khỏi lồng ngực với tay thì run mạnh dạn mẽ. Các bạn biết không, mọi khi cơn rối loạn ập tới, nó cấp tốc và cực shock tới mức tôi chỉ mong mỏi nắm lấy mọi fan xung quanh để hỏi là: Anh ơi/chị ơi/ em hiện nay đang bị như vậy, em ko được bình thường rồi, giờ làm thế nào em quay trở về cuộc sống bình thường đây. Cứu vãn em với. 24h hàng ngày trôi qua, tôi các bị ngập trong một thế giới khác, một nơi chổ chính giữa trí tôi ko còn quản lý cảm xúc và suy nghĩ của mình. Cơn xôn xao như một nhỏ quái vật luôn luôn trong bốn thế nuốt chửng người bệnh. Đáng mến thay, này lại do thiết yếu tôi sinh ra. Nếu đáng ghét nó, phẫn nộ với đánh đập nó thì tôi nhức chung. Nó chỉ được hóa giải bởi tình yêu với sự tha thứ. Và rồi, một fan chị đồng nghiệp đã đi vào và gieo tình thân lên tôi bởi câu nói: "Hy đừng lo, chị sẽ nguyện cầu cho em, rồi Hy vẫn khỏi thôi, Hy yên ổn tâm, đừng khóc nữa nhé."

Lần thứ nhất sau nhiều ngày khóc dài, tôi bắt đầu dừng khóc. Tôi biết, ngoài mái ấm gia đình mình, thôn hội đã có một người thấu hiểu cho tôi.


*

Chị theo Tin Lành, còn tôi đạo Phật. nhưng tôi hiểu bởi vì sao người con của Chúa này lại đến cùng trao đến tôi lời hứa hẹn đó. Bởi với tôi, nếu Đức Phật là người khai sáng sủa cho con người thế gian của fan đời sinh sống tỉnh thức, thì Chúa đó là tình yêu. Trong chừng mực gọi đạo sơ khai, Chúa tượng trưng cho 1 tình yêu vô bờ bến với bé người. Chừng nào con bạn còn tin và nương nhờ vào Chúa, khi đó, họ vẫn còn đó được bít chở. Trong phút chốc, phần đa chuyện trên cụ gian, rạng rỡ giới giữa những đạo bất chợt chốc xóa mờ, chỉ còn lại sự lệ thuộc lẫn nhau thân con tín đồ và con người. Tôi còn nhớ trước sự việc kiện này, mặc dù tôi không hẳn người theo đạo Thiên Chúa, nhưng trong thâm tâm vẫn luôn ngưỡng mộ chỉ đạo tâm linh của phần nhiều tôn giáo, và hiển nhiên, trong số ấy có Người. Bao gồm phải bởi lẽ đó, nhưng mà tôi cảm nhận sự yêu thương thương theo cách này không?

(Nếu chị bao gồm đọc được nội dung bài viết này, xin phép được gửi đến chị Miên Ân thương yêu của em, một lời hàm ơn từ tận lòng lòng)


*

Như nhân đồ Hae Soo vào phim, dẫu bạn dạng thân mình vẫn mắc bệnh, nhưng từng ngày vẫn thắp nến và cầu nguyện cho người bạn mắc chứng tinh thần phân liệt đang với thai của mình.

Nhưng hết sức quan trọng chính của bộ phim truyện không phải thảm kịch của họ, nhưng mà là giải pháp họ tự cần sử dụng ý chí của chính mình để vượt qua và sử dụng tình yêu trị lành đến nhau. Như tôi có nói đến vấn đề này một đợt trong bài viết Tình yêu, rằng trong nhiều tình huống, chỉ tình thân thôi là ko đủ. Đối với những người mắc bệnh tâm lý, nếu không có ý chí, bác bỏ sĩ và người thân có cố gắng nỗ lực cách mấy cũng thiết yếu nào cứu giúp vãn dịch trạng. Nếu không tồn tại ý chí được tảo trở về cuộc sống đời thường bình thường, tôi hoàn toàn có thể đã mãi mãi chìm trong cơn xôn xao của riêng rẽ mình. Tôi nhấn ra, điều kiện để có ý chí đó, là việc nhận thức của bạn dạng thân về “thế giới cũ” của chính bản thân mình rất đẹp. Tôi khát khao được “quay về”, vày trái tim lúc đó đã nhận cuộc sống đời thường đó của chính mình là một món quà.

Thiệt thòi hơn, trong không hề ít trường thích hợp tôi biết được, những người trẻ tuyển lựa “tiêu cực” cho cuộc sống trong cơn xôn xao vì họ chú ý về cuộc sống cũ và ko thấy chút ánh nắng nào trong đó. Từng ngày trôi qua với những bệnh nhân “thiếu điều kiện” niềm hạnh phúc trong cuộc sống, giống như người đi trên dây thừng. Còn nếu như không giữ thăng bởi tốt, họ rất có thể té ngã, bất kỳ lúc nào.

Họ biết bản thân họ bất bình thường, người ta có nhu cầu được trở lại cuộc sống đời thường cũ, mặc dù nhiên, ngay lúc đó, bản thân về cơ bản là không nhằm tự có tác dụng điều bạn muốn được, dù cố gắng đến độ lớn nào. Một kiểu tích điện được sinh ra ra bằng cách nào đó đã nuốt chửng lấy tổng thể sự tinh chỉnh từng hành động và suy nghĩ, khiến cho người bệnh trọn vẹn bất lực trước hoàn cảnh.

Nếu "tình yêu" không tới kịp, họ sẽ mất đi chúng ta vĩnh viễn.


“Bạn không yếu đuối vì các bạn là người yêu nhiều hơn. Bạn yếu đuối vì bạn dường như không sống trọn chốc lát với trái tim của mình: Tôi yêu thương cô ấy, tôi rất hạnh phúc, nó cực kì okay”

Tình yêu đối với tình huống này, không chỉ từ là mẫu ôm, dòng vỗ về nữa, nhưng nó còn phải đem đến khao khát sống, ý chí ý muốn được sống trong cuộc đời. Linh hồn số 22 vào “Soul” có vừa đủ mọi yếu tố sẽ được “đầu thai” về kiếp người, mà lại cô cương quyết khước từ vì bạn dạng thân trù trừ “Xuống dưới đó để gia công gì? 22 không cảm xúc mình có cảm xúc sống, cô phủ nhận nhận ra tinh hỏa - miếng ghép ở đầu cuối của loại vé thông hành về lại trái đất. Cho tới khi vô tình rơi xuống trần thế cùng thân phận của nhân đồ gia dụng chính, 22 đã nhận ra, bản thân đã bỏ lỡ quá các khoảnh khắc. Những khoảnh tương khắc lần lượt ập đến tạo thành trong 22 một “cảm hứng sống” - xúc cảm mãnh liệt mong được sống. Như thể ta hoàn toàn có thể tạo ra ý chí cho người bệnh bằng phương pháp cho họ thử dùng thật nhiều điều giúp có ý chí chúng ta quay trở lại.

Hành trình đánh thức sự sống ngủ quên trong lòng mỗi người bị bệnh mắc bệnh tâm lý nặng vô cùng quan trọng. Nhưng tôi tin sự thật tâm và nỗ lực cố gắng của người thân trong gia đình và làng mạc hội sẽ giúp đỡ rút ngắn thời hạn đưa người bệnh kia trở lại cuộc sống đời thường bình thường.

Dần dần, con bạn đều có thể vượt qua bóng tối tâm hồn - nơi cất sâu nỗi đau của bản thân mình và rứa lấy tay những người trao mang đến ta tình yêu, bước về phía ánh sáng.


“Vì sao gắng nói mới là yêu”.

Chỉ bởi vì là “Chuyến đi dài mãi không bờ bến dừng” cần “Chợt thấy em vui hơn”

Thế là bọn họ đi cùng nhau. Con bạn sẽ đi thuộc nhau. Chấp nhận sự khác hoàn toàn của nhau, nâng ý chí và dùng tình yêu vỗ về nỗi khổ niềm đau trong nhau qua đi mau.

Mọi máy rồi đã Okay thôi. Tình cảm là vậy đó, nó chữa lành rất nhiều thứ. TẤT CẢ.

----

The Break-up - Cuộc tung vỡ

Sau khi dìm diện tình thân giữa con người rộng lớn tới nhường nào, tôi lại được cơ hội xem tiếp một bộ phim truyền hình từ 2006: The Break-up để thấy được chiều ngược lại của tình yêu: Trông nhỏ tuổi nhoi và thoi thóp ra sao đối với phạm trù song lứa.


Chúng tôi nói “hoa” chỉ nên ví dụ mà lại thôi. Hihi.

Khi nhà có tiệc, Brooke yêu cầu Gary cài đặt cho cô ấy 12 quả chanh nhằm trang trí, nhưng anh chỉ mang đến 3 quả và nói rằng từng ấy là đủ rồi. Vớ nhiên, cô ấy nổi giận. Tôi kế bên đời cũng vậy. Chỉ bao gồm cô nàng trong cuộc vẫn hiểu tôi đang nói gì. Right? Tôi nhớ bao gồm ngày sinh nhật gần đây, nyc hỏi tôi ưa thích hoa gì nhất, tôi bảo là hoa hồng, nhưng phải là hoa hồng gồm màu thật đặc biệt quan trọng như xanh dương hoặc xanh lá ấy. Nắm là tối đó anh download về bộ quà tặng kèm theo tôi bó bông ly, với nguyên nhân vì bình thường hoa này cực kỳ đắt, chũm là nhân dịp sinh nhật tôi, anh ước ao dành sản phẩm công nghệ thật đắt đỏ mang lại tôi. Người bình thường sẽ bảo như thế thật là tốt đẹp, dẫu vậy tôi lại thẳng tính và do hụt hẫng, thế là tức giận với người yêu mình (xấu tính thật). Cũng trở thành không có lý do nào rõ ràng cho cơn giận, như chuyện 3 trái chanh và 12 trái chanh xuất xắc chuyện bông ly cùng bông hồng mặt trên, chẳng qua vày rằng những nhân vật dụng trong hai mẩu truyện trên đều phải sở hữu riêng trong mình sự “ích kỷ”, hầu hết nghĩ đến suy tư của mình trước lúc đặt mình là địch thủ để thấu hiểu vấn đề.

Chúng ta “ích kỷ” vì mỗi người đều mong muốn thỏa mãn để ý đến của mình, với khi kẻ địch không thể đáp ứng nhu cầu nhu cầu thấu hiểu đó, bất đồng quan điểm diễn ra. Rồi rạn vỡ bước đầu tiến trình làm việc của nó để bóc tách chia hai cá thể không thương yêu nhau toàn vẹn từ từ, ... Chậm trễ rãi.

Ý tưởng tô điểm 12 trái chanh đã bao gồm sẵn vào Brooke và Gary chỉ nghĩ rằng mua bỏ ra chanh mang lại lắm, xong chỉ đem lại 3 trái, thậm chí lúc biện hộ nhau, Gary còn bảo ví như biết anh và em sẽ phệ tiếng về việc này, anh đã sở hữu cho em hầu hết 24 trái chanh hoặc cả một bao chanh để không tồn tại vấn đề này xảy ra. Tương tự, bông ly đắt thật, cơ mà giá như cơ hội đó bạn tôi cảm nhận được tôi đã vui ra sao khi nhận ra bó hoa mếm mộ của mình, chứ không phải là 1 trong những thứ mắc về diện cực hiếm và cùng với tôi chỉ đáng giá bằng “tấm lòng bé dại hẹp” của bạn tặng. Với tôi cũng cảm thấy hạnh phúc vì bó hoa ly chứa suy xét sâu xa của người tặng, chứ không hề phải là việc cau có.


Và trong lúc Brooke vẫn đang bận bịu với việc chuẩn bị bữa tối, Gary hy vọng nằm bên trên ghế dài và xem TV trước lúc khách đến. Cô ấy yêu ước anh ấy trợ giúp sắp xếp bàn ăn, và anh ấy nỗ lực tránh xa vấn đề không có tác dụng điều đó bằng phương pháp lập luận “Bạn làm tốt hơn tôi”. Vào cuộc đời, tôi nghe câu “Em làm xuất sắc hơn anh” nhiều lần lắm, nhưng mà thật sự là tôi không giận tuyệt trách gì đâu, chỉ nên tình huyết phim này làm cho tôi nhớ đến lời nói tôi được nghe nhiều, cho mức tự động làm những câu hỏi “Tôi có tác dụng tốt” nhưng mà không ca thán, thỉnh thoảng cũng có trách, dẫu vậy vẫn nghĩ đó là câu hỏi của mình. Tôi tất cả đáng thương thừa không? Tôi từng suy nghĩ mình làm việc đó xuất sắc hơn mọi fan thật đấy. Tuy vậy làm tốt, không tức là tôi mong mỏi làm (một mình).


Brooke muốn Gary cùng nấu ăn. Cô ấy mong muốn anh ấy muốn đưa cô ấy đi xem cha lê, tuy vậy anh ấy ghét bố lê. Gary thẳng thừng từ chối Brooke do anh ấy thấy những buổi biểu diễn ba lê là vớ vẩn. Thêm một vụ việc chung của mình và Brooke lại nằm tại vị trí đây. Giả dụ của Brooke thích cha lê, thì tôi mê nhạc sinh sống lắm. Hay là phần đông buổi hòa nhạc vào sáng nhà nhật sản phẩm tuần tận nơi hát tp hoặc phần lớn show màn biểu diễn của ca sĩ yêu thích. Nhưng kẻ địch của tôi thường xuyên là người không thích. Tôi luôn luôn tôn trọng mọi quyết định và quyền từ do cá thể của tình nhân mình và đi xem chúng một mình, tận hưởng nó như 1 cô nữ “độc thân” lập dị-bất đắc dĩ. Mọi tín đồ thấy vậy giỏi xót xa mang đến tôi, tuy nhiên tôi chưa khi nào mảy may nghĩ chính là một điểm yếu chết tiệt của quan hệ của mình. Mãi về sau nhìn lại, thì thấy mình không nên rồi.

Xem thêm: Lịch Khám Bệnh Viện Phụ Sản Hà Nội, Làm Việc Thứ 7, Chủ Nhật

Quan trọng chưa phải là tía lê, hòa nhạc giỏi show trình diễn nhạc sống, cơ mà là “Anh có muốn đến nơi hạnh phúc của em thuộc em không?”.


Khi Brooke đạt đến điểm tan vỡ, cô ấy nói cùng với anh ấy: “Toàn bộ quan hệ của bọn chúng ta, em đã nỗ lực tốt nhất tất cả vì anh, do chúng ta. Ý em là, em sẽ nấu ăn, em vẫn nhặt đồ của anh ấy trên sàn nhà, em đang gấp áo quần của anh cho anh như thể anh new bốn tuổi. Em luôn đứng đằng sau cung ứng anh. Nếu bọn họ ăn tối, hay bất kể điều gì, phần lớn em những là tín đồ lên kế hoạch, em lo liệu những thứ, và em không cảm giác anh đánh giá cao điều đó. Em không cảm giác anh reviews cao em ”.

"Tại sao em không chỉ nói điều đó với anh?"

"Gary, em vẫn thử."

"Không bao giờ như vậy." Gary phản đối. "Anh chưa phải là tín đồ đọc được trọng điểm trí."


Và kia là, trận chiến lao động đầy cảm hứng nói một biện pháp ngắn gọn: Cô ấy ước anh ấy sẽ chú ý đến đa số thứ liên tiếp hơn, anh ấy không thể tinh được vì thiếu hiểu biết sao cô ấy bi quan đến vậy, đặc biệt là vì hồ hết thứ hình như đang ra mắt tốt đẹp cho tới thời điểm cô ấy nổ tung và "hành rượu cồn điên rồ”. Cô vẫn thả những gợi nhắc trong những tháng, cùng anh lại chẳng biết gì. Cô ấy cảm giác cô ấy sẽ hỏi điều giống như khoảng một triệu lần, anh ấy cảm giác cô ấy mong anh ấy đọc được suy nghĩ của cô ấy. Tuy nhiên, lúc Gary quyết định cố gắng cho cô ấy thấy rằng anh ấy quan tâm, thì sẽ quá muộn. Phần đông vỡ vụn đã không thể hàn thêm nổi. Nội thương chẳng thể chữa bằng hành vi bên ngoài, sự hối hận lỗi thành tâm vẫn không thể khiến trái tim kia hoàn thành rỉ máu khi nó đã bị rách toạc.

Các cụ thể chính xác của đầy đủ mối quan hệ rất có thể khác nhau, nhưng hình dạng tổng thể và toàn diện thì lại tương đương hoàn toàn. Kết viên là, người thiếu nữ cảm thấy ko được reviews cao với bị xem như là đương nhiên còn người lũ ông cảm xúc không đủ năng lực. Đây có lẽ rằng là vì sao tại sao The Break-up chưa phải là một bộ phim truyện tuyệt vời nhằm xem, cũng chính vì nó có đến cho mình một trận chiến của một hai bạn trẻ thực sự mà không có thời gian sinh sống của thể lọai phim hài-lãng mạn.

Khi xem, chúng ta cũng có thể chọn về phía của Brooke hoặc Gary, tuy thế đáng bi thương là không trong các họ là người thắng cả. Vì cả hai đầy đủ đang thua.


Câu này là tôi nói khá bị những luôn.

Xem phim, tôi như bạn ngoài cuộc, vui chơi trong mẩu truyện mình đã trải qua. âm thầm nghĩ về tương lai. Phút chốc thấy, tình yêu lứa đôi như một áng mây chiều. Phút trước còn đỏ hỏn, tuy nhiên phút sau đã xém ngoét. Chuyện nước ngoài tình thì nhức đớn, còn chuyện nội tình lại nhức xót. Viết kết thúc cũng đo đắn khuyên chúng ta như nắm nào, yêu cầu thôi âm thầm xem lại một vài phân đoạn để cắt hình diễn tả cho nội dung bài viết và dường lại sự cảm giác cho hầu như người.

Cuối bài, tôi ao ước trích một quãng trong bài viết của linh mục Nguyễn trung bình Thường, tôi vừa mới được đọc sáng sủa nay, tại suy nghĩ mãi đêm qua loại kết cho bài bác này mà không ra, thì ra, Thượng đế mang đến tôi ngủ một giấc rồi dậy search thấy cái kết về tình yêu sau khoản thời gian bắt tôi quan sát thấy vụ việc của chính mình. Tôi nhằm lại bên dưới, mọi bạn cùng liếc qua nhé:

“Có những con đường phải đi một mình.

Có những tuyến phố không thể một mình đi

Có những nhỏ người.

Có những bé đường.

--

Hai con lừa xuống núi.

Một bé yếu quá, xin con kia chở giúp.

Con kia ko chịu.

Nửa đường, nhỏ lừa nọ non sức, rồi chết.

Bao nhiêu trọng trách của bé lừa chết, bạn quản gia hóa học hết lên sườn lưng con lừa kia.

Bấy tiếng nó phát âm về những con phố đi một mình.

Có những bé người.

Có những bé đường.

--

Người lữ hành trước tiên ngã té trong cơn lốc tuyết.

Người thứ hai đi ngang qua. Cúi nhìn, quăng quật đi.

Người thứ tía vác kẻ xấu số, gắng chống tuyết ôm nhau đi.

Gần đến ngôi làng. Tín đồ ta thấy xác của người thứ nhị chết mặt đường.

Tuyết dứt thổi, cũng chính là lúc fan thứ ba cõng được tín đồ lữ hành trước tiên đến nơi.

Trong chết choc hoang vu kia, gồm tiếng kêu than của tuyết :

- shop chúng tôi là thần tuyết. Chết choc không bí hiểm vì giá bán lạnh, tuy nhiên nằm bí mật trong tim nhỏ người.

Nếu gã lữ hành thiết bị hai vác kẻ xấu số, đời ông ta đã không xấu số.

- người lữ hành máy ba, bấy giờ bắt đầu biết nhờ vào vác kẻ xấu số ngã bên đường, mà sức hot của chúng ta truyền sang trọng nhau, cả hai sinh tồn đến được ngôi làng.

- Bấy tiếng ông hiểu có có những con phố không thể 1 mình đi.

Có những con đường.

Có những con người.

--

Đường đi một mình vì bao gồm quãng đời chỉ tất cả mình, mình đi.

Đường đi một mình vì bao gồm quãng đời không có ai muốn đi với mình, bản thân vẫn bắt buộc đi.

Đường đi 1 mình vì gồm có quãng đời một mình gật đầu đồng ý không thể đi một mình.

Đường đi 1 mình vì gồm có quãng đời fan khác đi tầm thường với mình, nhưng mọi cá nhân vẫn bao gồm đường đời của riêng biệt nhau